Tặng cậu bé 1 hộp đồ nghề đánh giày, 15 năm sau doanh nhân không thốt nên lời khi cậu đến tìm ông

In Văn Hóa


Thành công của mỗi con người là cả một câu chuyện dài và thú vị. Có những người sinh ra đã được thừa hưởng tiền tài và vinh hoa từ gia đình, nhưng người thành công đi từ con số 0 mới thực sự đáng trân quý và khâm phục. Câu chuyện dưới đây kể về một em nhỏ đánh giày đã trở thành tỉ phú sau 15 năm.

15 năm trước, tôi lên thành phố công tác. Sau khi bàn xong công việc với đối tác, tôi đi đến trung tâm thương mại mua sắm ít quà cho đồng nghiệp. Thường ngày, tôi có thói quen khi đi ra ngoài hay mang ít tiền lẻ, vì thường là các trung tâm thương mại mua sắm luôn có một số người ăn xin ở đó, đặc biệt là các trẻ nhỏ. Cho họ một vài đồng cũng khiến tôi cảm thấy vui vẻ tự tin một hơn một chút.

Hôm đó cũng như thường lệ, tôi lấy ít tiền lẻ đưa cho đám trẻ nhỏ ăn xin chia nhau. Trong đó có một cậu bé gầy gò khiến tôi chú ý. Cậu bé khoảng 13, 14 tuổi, có vóc dáng mảnh khảnh, hơi gầy, tay đang cầm một tấm biển thay vì chiếc bát đựng tiền lẻ như những đứa trẻ khác. Trong bộ quần áo cũ kỹ nhưng lại rất sạch sẽ, tóc cũng cắt gọn gàng, cậu bé không giống như những đứa trẻ khác tay cầm bát ăn xin. Thay vào đó, tay cậu bé cầm chiếc bảng, một mặt ghi hai chữ đánh giầy, một mặt ghi: “Cháu muốn trở thành người đánh giày, xin hãy giúp cháu có một hộp đánh giày”.

cau-be-danh-giay-o-thanh-hoa

Ảnh minh họa: intrernet

Tò mò vì sự khác biệt ấy, tôi đến hỏi cậu bé cần bao nhiêu tiền để có hộp đánh giày? “Dạ,125 tệ” (khoảng 409 nghìn đồng), cậu bé trả lời. “Cháu phải mua một cái chuyên dụng, có ghế, có dầu bóng, có khăn nhung, bàn chải và hơn 10 loại xi đánh nữa, không có 125 tệ sẽ không mua được”.

Tôi hỏi cậu bé bây giờ có bao nhiêu rồi? Cậu không cần suy nghĩ, lập tức trả lời: “35 tệ, cháu còn thiếu 90 tệ nữa”. Tôi quan sát cậu bé, xác thực những lời nói của cậu bé là chính xác, không phải là một “tiểu quỷ” lừa gạt. Tôi lấy trong túi ra 90 tệ (khoảng 295 nghìn đồng) đưa cho cậu bé, tôi nói: “90 tệ ta đưa cho cậu coi như là đầu tư, nhưng ta có điều kiện. Từ lúc cậu nhận tiền của ta, coi như chúng ta là đối tác, ta ở đây 5 ngày, trong 5 ngày này, cậu không những phải trả lại ta đủ 90 tệ, mà còn phải trả ta 1 tệ (khoảng 3200 đồng) tiền lời, nếu cậu đồng ý ta sẽ đưa số tiền này cho cậu”.

Cậu bé vui sướng nhìn tôi, không ngừng gật đầu đồng ý. Cậu bé còn nói, cậu đang học lớp 6, tan học còn phải chăn bò, chăn dê và làm đồng cho mẹ. Nhưng thành tích học tập của cậu rất giỏi, luôn đứng trong tốp 3 của toàn trường. Cậu bé nói: “Bố mẹ cháu không có đủ tiền, nên cháu muốn tranh thủ lúc rảnh kiếm ít tiền đóng học phí.”

Tôi nhìn cậu bé với ánh mắt khâm phục, sau đó đưa cậu bé đi mua dụng cụ đánh giày. Sau đó, cậu bé ôm hộp đánh giầy và tiến về phía trung tâm mua sắm để mời khách. Tôi lắc đầu nói: “Làm người hợp tác với cậu, ta có nghĩa vụ nhắc nhở cậu địa điểm làm ăn, trong trung tâm mua sắm đã có máy đánh giầy miễn phí tự động, rất nhiều người đều biết”. Cậu bé nghĩ một hồi rồi nói: “Vậy ở khách sạn đối diện được không chú?” Tôi nghĩ đây là thành phố có nhiều khách du lịch đến, hàng ngày khách ra vào khách sạn sẽ đông, họ đi đường chắc chắn giầy sẽ bẩn, sáng hôm sau khi đi chơi, khả năng họ cần đánh giầy sẽ cao. Nghĩ như vậy, tôi liền đồng ý.

khach san

Khách sạn, nơi sẽ có nhiều khách đánh giày. (Ảnh minh hoạ: internet)

Vậy là, cậu bé ôm hộp đánh giầy sang bên khách sạn đối diện, đứng gần lối ra vào. Cậu bé nhìn hai bên trái phải không có ai, liền bảo tôi: “Tại sao chú không làm khách hàng đầu tiên của cháu nhỉ? Coi như cháu trả chú 1 tệ (khoảng 3200 đồng) tiền lời ngày hôm nay, hơn nữa chú cũng thử thưởng thức xem tay nghề của cháu như thế nào?”. Tôi cười lớn một tiếng, cậu bé này quả là tinh khôn, cậu bé muốn đánh giầy cho tôi, dùng tiền lời để khấu trừ phí đánh giầy. Tôi ngồi lên ghế đánh giầy: “Nếu như cậu đánh không sạch, vậy là coi như cậu nói xạo nhé, cậu không phải là người giỏi nhất, hơn nữa ta trở thành người đầu tư cho kẻ không thành thật, chuyến này coi như ta đầu tư thất bại.” Cậu bé lắc đầu nói cậu là người giỏi nhất: “Cháu đã ở nhà luyện đánh giầy 1 tháng rồi, chú phải biết, ở quê rất có ít người đi giầy. Cháu đã phải đến gõ cửa từng nhà để kêu họ mang giầy ra cho cháu đánh.”

Mấy phút sau, nhìn đôi giầy của mình sáng bóng như gương, tôi gật đầu hài lòng. Tôi rút từ trong túi ra chiếc bút đỏ, viết lên hai bên má cậu bé 2 chữ: “Giỏi nhất”, cậu bé rất thích thú. Đúng lúc này có một chiếc xe đi đến, có một đoàn khách xuống xe, cậu bé vội vàng xách hộp đánh giầy chạy đến, tay chỉ vào mặt mình cho mấy người khách nhìn thấy rồi nói: “Đây là phần thưởng khách hàng dành cho cháu, mọi người có muốn thưởng thức không? Cháu sẽ đánh giầy cho mọi người sáng bóng như gương.” Vậy là cậu bé bắt đầu công việc bận rộn của mình.

danh giay (1)

Cậu bé đánh giày sáng bóng như gương. (Ảnh minh họa: internet)

Sáng ngày thứ 2, khi tôi vừa bước ra khỏi khách sạn của mình thì cậu bé đến. Cậu vui sướng chia sẻ với tôi, hôm qua cậu đã kiếm được 50 tệ, trả tôi 18 tệ, ăn cơm hết 3 tệ còn lại thừa 29 tệ. Tôi xoa đầu cậu bé, tán dương cậu bé làm rất tốt. Cậu bé còn nói, hôm qua không phải ngủ ở ngoài đường mà được ngủ trên giường nhưng không phải trả tiền. Tôi hỏi cậu bé sao lại không phải trả? Cậu bé nói: “Cháu giúp ông bà chủ đánh hơn chục đôi giầy, tối nay vẫn được ngủ miễn phí.”

5 ngày trôi qua rất mau, mỗi ngày cậu bé đều đến trả tôi 18 tệ, vừa đủ 90 tệ. Cậu bé biết tôi là người Bắc Kinh, là giám đốc cho một công ty tư nhân, cậu nói, sau khi tốt nghiệp học xong sẽ đến tìm tôi, nói rồi đưa bàn tay bé nhỏ vẫn còn đen vì xi đánh giầy ra bắt tay tôi, tôi cũng đưa tay ra bắt, hai bàn tay nắm chặt lấy nhau vui vẻ.

Thời gian chớp nhoáng qua đi, tôi cũng không còn nghĩ tới cậu bé của 15 năm trước nữa. Hôm nay trong lúc tôi đang đau đầu vì xử lý công việc, công ty tôi vừa bị tổn thất một lô hàng, đang trong lúc không xoay xở được tiền vốn quay vòng và bị các đối tác làm ăn thúc giục thì cô thư ký bước vào nói: “Có một vị khách trẻ muốn mời ông trưa nay ăn cơm”. Tôi vẫn chúi đầu vào đống sổ sách, không kịp ngẩng lên, hỏi: “Là ai vậy?”. Cô thư ký lấy ra một chiếc móc chìa khoá để trên bàn tôi, nhìn chiếc móc khoá, tôi ngẩn người ra một lúc, chiếc móc khoá có con gấu trúc nhỏ làm bằng kính, trên ngực có khắc 3 chữ: “Tôi giỏi nhất”.

Tôi mường tượng lại cái ngày của 15 năm trước, lúc chia tay tôi đã nhét chiếc móc khóa ấy vào túi cậu bé làm kỉ niệm. Đến trưa, tôi bước vào khách sạn, tiến về phía chiếc bàn đã đặt trước, tôi thấy một chàng trai có vẻ mặt khôi ngô tuấn tú. Anh đứng dậy cúi đầu chào tôi rồi cười. Từ nụ cười của anh ta, tôi nhận ra nét mặt ngày nào của cậu bé đánh giầy. Trong lúc ngồi nói chuyện, anh ta lấy ra một tờ chi phiếu trị giá 500 triệu tệ (khoảng hơn 16 tỷ đồng) nói muốn đầu tư vào công ty tôi và trong vòng 5 năm sẽ thu hồi cả vốn lẫn lãi. 500 triệu tệ, đúng là đang lúc khát nước gặp cơn mưa rào đối với công ty của tôi.

Cậu bé năm nào nhìn tôi cười rồi nói: “Trước đây chú đã dạy cháu một bài học, biết thế nào là đầu tư làm ăn, từng bước từng bước. Từng là một đứa trẻ đánh giầy giờ cháu đã có công ty của riêng mình. 500 triệu tệ này cháu đầu tư vào công ty chú, vậy cháu có quyền được đòi hỏi tiền lợi nhuận chứ?”

Tôi ngẩng đầu lên hỏi cậu ấy cần bao nhiêu, cậu ấy trả lời một câu khiến tôi giật mình: “1 tệ” (khoảng 3200 đồng).

slider-1

Từ một đứa trẻ đánh giày giờ đã có một công ty riêng để hợp tác làm ăn. (Ảnh minh họa: internet)

Đại Kỷ Nguyên bàn: Có thể đâu đó trong cuộc đời, bạn cũng sẽ gặp cậu bé đánh giày và vị doanh nhân giống như nhân vật trong câu chuyện trên. Dẫu chỉ là đứa trẻ nghèo, sống cuộc sống cơ cực và túng thiếu nhưng vẫn sáng ngời ý chí vươn lên và vượt qua nghịch cảnh. Và phần thưởng dành cho nghị lực phi thường ấy là cuộc gặp gỡ định mệnh với vị doanh nhân nọ. Và vị doanh nhân ấy, nhờ có tấm lòng lương thiện, luôn lấy việc giúp đỡ người làm niềm vui, ông đã tìm được một người bạn chân thành (mà chính ông không bao giờ ngờ) có thể giúp ông vượt qua tình cảnh khốn khó sau này.

“Lòng tốt cho đi, lòng tốt sẽ trở lại”. Khi lòng tốt được trao đi cho người đang trong cơn hoạn nạn, thì giá trị của nó mới thật lớn lao, mới thật đáng trân quý. Dân gian có câu, “một miếng khi đói bằng một gói khi no” là có ý tứ như thế. Một hộp đánh giày 90 tệ của cậu bé ăn mày đói khát đã trở thành 500 triệu tệ lúc cậu trưởng thành. Lòng tốt đúng lúc và đúng chỗ, có thể khiến cuộc đời của con người đi xa đến mức độ nào, như cơn mưa giữa những ngày nắng hạn, dẫu chỉ là một giọt nhỏ nhoi nhưng đáng quý vô ngần…

Bởi vậy, tình người – chính là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc sống ban tặng cho chúng ta. 

Video: Tình người cao đẹp

Theo Moneyaaa
Minh Vũ biên dịch

Xem thêm:

Clip hay:



 

 

Bạn có thể quan tâm

Khi nước lũ dâng lên, người dân sống ở gần sông đều nhanh chóng thu dọn đồ đạc để

Read More...

Tròn mắt chứng kiến bậc thầy của việc gấp đồ trổ tài ‘biến hóa’ đồ gọn gàng đến khó tin

Nhanh thoăn thoắt, người phụ nữ này liên tục trổ tài gấp những chiếc quần áo cực to bỗng

Read More...

“Sao lại có thông tin thất thiệt rằng anh tôi thất tình, buồn chuyện công việc hay u sầu

Read More...

Điệu nhảy siêu thú vị của hai người đàn ông khiến dân mạng cười không ngậm được miệng

Hai người đàn ông khiêu vũ trong công viên khiến ai nấy đều phải ôm bụng cười lăn lộn

Read More...

Ngày nhậm chức, tổng thống Lincoln bị chế nhạo là ‘thằng đóng giày’, khi đó ngài đáp trả ra sao?

Là vị Tổng thống thứ 16, Abraham Lincoln đã đi vào lịch sử nước Mỹ không chỉ vì tài

Read More...

Cha mẹ gạt nước mắt ‘bẻ’ gãy chân con gái 3 lần mỗi ngày, lý do khiến hàng triệu người xúc động

Để cứu lấy cuộc sống con gái mình, một cặp vợ chồng Mỹ đã phải đi đến một trong

Read More...

Mobile Sliding Menu